Nửa đầu cuộc đời của Tang Vãn là một chuỗi những tháng ngày bị ruồng bỏ: bị bà nội nhẫn tâm “đẩy đi”, phải sống chực chờ nhà họ hàng suốt nhiều năm, lại liên tục bị chính mẹ ruột đâm sau lưng, cuối cùng còn rơi vào cảnh thất nghiệp trắng tay vì kiên quyết từ chối quy tắc ngầm của cấp trên. Đúng lúc cuộc đời chạm đáy vực sâu, cô nhận được tin bà nội qua đời nên đành trở về trấn Ngô Đồng – nơi đã nhiều năm xa cách. Tại đây, cô gặp Bùi Dã, cậu thiếu niên tóc vàng 19 tuổi từng được bà cưu mang.
Để thực hiện di nguyện của bà và cũng là vì chính mình, Tang Vãn quyết định ở lại căn nhà cũ, bắt đầu hành trình chữa lành và "nuôi dưỡng lại" bản thân. Sự xuất hiện của cô như luồng ánh sáng ấm áp chiếu rọi vào cuộc đời vốn đầy khổ đau của Bùi Dã. Quá khứ tương đồng khiến hai tâm hồn dễ dàng nảy sinh đồng điệu; họ nương tựa, trở thành điểm tựa vững chắc cho nhau, cùng mở ra hành trình tương trợ và cứu rỗi cuộc đời nhau...